Buồn ơi, chào mi!

930

Buồn ơi ta xin chào mi khi người yêu đã bỏ ta đi. Buồn ơi ta xin chào mi khi tình yêu chắp cánh bay đi… Giữa căn gác trống lạnh lẽo, ca từ bài hát vang lên khiến tim tôi như quặng thắt lại. Có lẽ, sự đau khổ lớn nhất của con người đó là không được ở bên cạnh người mình yêu. Mối tình kéo dài suốt 5 năm trời của tôi đã đi đến hồi kết. Tôi nhớ, có ai đó đã nói rằng: Dấu chấm với người này chỉ là một dấu xuống dòng, nhưng với người khác thì nó lại được hiểu là dấu chấm hết. Với tôi, có lẽ giây phút gặp mẹ anh, giây phút đối diện với người phụ nữ độc nhất của đời anh, tôi đã hiểu rằng, dấu chấm câu anh trao tay chính là dấu chấm hết.

Mẹ anh, với vẻ đẹp sắc sảo của người đàn bà thành thị, ngay từ lúc đầu gặp mặt đã vứt cho tôi một cái nhìn đến lạnh người. Anh, con trai duy nhất của một gia đình giàu có và thế lực. Tôi, một cô gái quê với thân hình gầy gò và vóc dáng nhỏ thó.

Buon oi chao mi_822x360

Anh, anh được xem như là mẫu đàn ông lý tưởng của biết bao phụ nữ. Tôi, một sinh viên mới tốt nghiệp ra trường, vẫn còn đang loay hoay với biết bao nhiêu bộn bề cuộc sống. Vẫn chưa kiếm được một công ăn việc làm ổn định. Vẫn như một con rùa thấp cổ bé họng giữa những guồng quay của nhịp sống thành thị. Mang căn bệnh suy dinh dưỡng dạng nặng từ nhỏ, nên bây giờ, dù đã 23 tuổi nhưng tôi vẫn trông như một nữ sinh cấp 2 với cân nặng khiêm tốn. Đi bên anh, chúng tôi là một đôi đũa lệch không hơn không kém.

Là tiếp viên hàng không, anh phó thác cuộc đời mình trên những khung trời. Bên cạnh anh, có biết bao là cô gái đẹp quay quanh. Nhưng anh chọn tôi, anh bảo anh yêu tôi chính vì vẻ mộc mạc, giản dị không phấn son. Chính vì cái nét dân dã ấy, mà tôi đã đánh gục anh trong lần gặp đầu tiên. Bất giác tôi yêu cái vẻ quê mùa của mình.

Anh bảo tôi gầy quá. Mỗi lần bay về, gặp nhau, anh đều dẫn tôi đi ăn. Toàn như món bổ dưỡng. Nhưng, dường như cơ thể của tôi không có ý đinh dung nạp chất dinh dưỡng nên dù có ăn nhiều đến đâu đi chăng nữa, cân nặng của tôi vẫn không hề có sự cải thiện. Ngược lại, những trận ốm kéo dài khiến tôi rớt kí đến thê thảm.

27 tuổi, mẹ giục anh cưới vợ. Anh dẫn tôi về ra mắt với gia đình. Tôi thật sự sợ cảm giác đó, cảm giác đứng trong một gia đình bề thế dưới con mắt nhìn sắc lẻm và soi mói của mọi người. Tôi cảm thấy thật lạc lõng. Ngay cả anh, anh cũng không làm cho tôi cảm thấy yên tâm hơn chút nào. Tôi thấy được rằng, cuộc tình của mình thật chông chênh, chông chênh như cái tuổi 23.

ra-mat-nguoi-yeu

Mẹ anh thẳng thắn trước mặt tôi rằng bà không thích con dâu của bà như tôi. Tiêu chuẩn con dâu của bà, không cần đẹp nhưng trước hết là phải khỏe mạnh. Đủ khỏe mạnh mới đảm bảo cháu bà sinh ra được khỏe mạnh. Bà chỉ nói với anh: “ Hai đứa không có kết quả đâu. Mẹ nói nhiêu đó thôi. Hai đứa đủ lớn để hiểu”. Anh đưa tôi về nhà, cả hai im lặng trên suốt đường về. Con đường trở nên rộng hơn, vắng vẻ và cô đơn hơn. Anh bảo tôi: “ Yên tâm, hãy tin ở anh”. Tôi mỉm cười để trấn an anh cũng như là tự vỗ về bản thân mình.
Gắng gượng được hơn vài tháng. Đêm đó, anh say, anh gọi tôi, anh khóc. Anh bảo, anh thật yếu đuối và anh đang mệt mỏi. Mẹ anh chê tôi gầy gò trông như con nghiện, còn thông báo rộng rãi đến đại gia đình, họ hàng nhà anh. Mọi người tạo áp lực lên anh. Tất cả đều ra sức cấm cản. Mẹ anh, ba anh, đòi từ anh nếu anh tiếp tục qua lại với tôi. Tôi lặng người đi.

Và đêm nay, ngồi thu mình trong góc tối, tim tôi như rạn vỡ khi nhận được tấm thiệp cưới của anh. Vợ anh đẹp lắm, là đồng nghiệp của anh, là người bạn thanh mai trúc mã của anh. Tôi cười, nụ cười thật đắng….

Phạm Linh

Buồn ơi, chào mi!
5 (100%) 1 vote