Chông chênh như tuổi 23

1664

23 tuổi, cô không biết mình nên làm gì cho phải với đời. 23 tuổi, cô chập chững những bước đi đầu tiên và biết được mùi vị của đồng tiền mặn đắng ra sao. 23 tuổi cô nhận ra rằng mình nợ ba mẹ rất nhiều. 23 tuổi….

Một sớm cuối hạ, những tia nắng yếu ớt không đủ sức dung chứa cái tiết trời u ám sau trận mưa dầm đêm hôm qua. Đường sá lầy lội ngập nước. Ra đường, ai cũng xắn quần lên tới tận búp vế, dắt xe đi qua những con đường đầy nước với nét mặt đăm chiêu, hằn học. Trong cái thành phố nhỏ bé với dân cư đông đúc này thì việc tự thưởng cho mình một không gian thoáng đãng không khói bụi, không ô nhiễm, ngập tràn màu xanh của cây cỏ là một điều không tưởng.

Hôm nay, cô đón tuổi 23 trong tiết trời như thế. Hôm nay, cô dặn lòng không được buồn. Hôm nay, cô muốn ngày đầu của tuổi 23 phải thật rực rỡ phải thật ý nghĩa. Hôm nay, cô bước sang tuổi 23 một mình.

don-tuoi-23

23 với cô đó là một thứ gì đó khó có thể định hình được. 23, cô chia tay mối tình đầu tươi đẹp trong nhiều tiếc nuối. 23 tuổi, cô biết rằng kiếm được đồng tiền khó như thế nào. 23 tuổi cô định nghĩa được những thăng trầm trong cuộc sống. 23 tuổi cô nhận thấy rằng chỉ có gia đình mới là bến đỗ bình yên nhất. 23 tuổi cô biết mình nợ ba mẹ nhiều lắm.

23 tuổi, cô thôi không còn những suy nghĩ viễn vông nữa, cô tự dặn mình phải sống thực tế hơn. Cô không đẹp nếu như không muốn gọi là xấu. Cô không cao nếu như không muốn gọi là lùn và cô không gầy nếu như không muốn gọi là béo. Bởi vì quá thực tế, nên đôi khi cuộc sống có những lúc khiến cô gục ngã. Ngay cả trong câu chuyện tình yêu của cô, dấu vết của thực tế vẫn luôn ngự trị như một vết sẹo không bao giờ phai được. Cho nên, 23 tuổi cô dặn mình phải thay đổi, dù biết rằng nhan sắc, ngoại hình sẽ không là gì nhưng nó chính là chìa khóa để cánh cửa cuộc sống của cô được mở ra dễ dàng hơn.

23 tuổi cô tập sống mạnh mẽ, nhưng sao cô vẫn có lắm lúc yếu đuối, lắm lúc muốn tìm một điểm tựa và tựa người luôn vào đó để trốn đi những cú va đập của cuộc sống. 23 tuổi, cô cảm thấy quá mơ hồ trong suy nghĩ, cô chưa định hình được mình cần làm gì và mình phải làm gì. 23 tuổi, cô đau đầu với một mớ công việc trái ngành trái nghề, 23 tuổi cô bon chen kiếm từng đồng tiền. 23 tuổi, cô mới biết cái giá chiếc áo cô đang mặc, bữa cơm cô đang ăn là phải tốn bao nhiêu đêm thức trắng. 23 tuổi cô biết được nhiều điều lắm…

23 tuổi cô sẽ gác lại chuyện yêu, một lần với cô đã là quá đủ. Tình yêu chân thành với những người kém sắc có lẽ là điều quá xa xỉ. Hơi bi quan nhưng thực tế là vậy. Hôm qua, cô có đọc một tin về người phụ nữ lột đồ ra đường vì bị chồng chê rạn bụng sau khi sinh con. Cô cười, với cô, việc chọn nhầm người còn là điều tệ hại hơn là việc phải sống một mình. Cho nên, quyết tâm một mình của cô càng ngày càng cao hơn.

23 tuổi, cô tự thưởng cho mình một chuyến đi về vùng ngoại ô thành phố, nơi có những tán cây xanh mát rượi, cô có thể ngồi câu cá cả ngày, hít thở bầu không khí trong lành, tạm xa những tiếng còi xe chát chúa. Đó là kế hoạch đầu tiên cho tuổi 23. Nhưng, có lẽ những dự tính ấy cũng chông chênh như những suy nghĩ đan xen trong đầu cô. Bây giờ, cô vẫn chưa đến được cái vùng ngoại ô ấy, bây giờ cô vẫn đang dắt chiếc xe đã cũ, nước vào động cơ khiến máy không nổ được trên con đường ngập nước. Cô cũng vén quần lên tới tận búp vế như mọi người xung quanh, nhưng khác với họ, cô niềm nở hơn, cô không bực dọc, vì cô biết rằng, đó chính là quy luật, là một phần của cuộc sống. Cũng giống như là cái tuổi 23 đến đầy chông chênh với những mớ cảm xúc hỗn độn, ngắt quãng.

Linh Phạm

Chông chênh như tuổi 23
3 (60%) 2 votes