Hạnh phúc anh nhé, người em đã từng gọi là chồng

970

Ta chính thức yêu nhau vào một ngày đông se lạnh. Sài Gòn hiếm có gió lạnh nhưng không hiểu sao mùa đông năm ấy lại có những đợt gió lại kéo dài lâu đến thế. Anh lặng lẽ đi bên em, trao cho em nụ hôn đầu tiên còn đầy những vụng về ngây dại. Sài Gòn lạnh, nhưng lòng em thấy ấm.

Hình minh họa
Hình minh họa

Người ta thường nói rằng, mùa đông là mùa để yêu nhau là mùa để giữ nhau. Mùa đông năm ấy ta đến với nhau nhưng lại cũng là mùa ta chia xa nhau. Anh khẽ đan những ngón tay dài xương xương của mình vào tay em. Anh bảo, anh muốn giữ mùa đông ở lại. Nhưng làm sao được anh nhỉ. Đông có chờ có đợi ai đâu.

Anh có chuyến tu nghiệp ba năm nước ngoài vào những ngày cuối đông ấy. Bất giác, em bỗng thấy mình chênh vênh vô hạn. Em sợ cái khoảnh khắc tan rồi hợp, hợp rồi tan. Em sợ thời gian ba năm khiến cho bước chân của hai đứa không còn mạnh mẽ, quyết đoán nữa. Anh bảo: “Chờ anh nhé!”, em khẽ gật đầu, nhưng em biết rằng chông gai lắm để nói chờ nhau.

Những ngày vắng anh, em làm việc nhiều hơn để dặn lòng mình là nhớ anh ít thôi.

Những ngày vắng anh, em không còn thiết tha với hàng quán, với những giây phút tản bộ công viên khi thành phố vừa lên đèn. Em biết rằng em nhớ anh nhiều lắm.

Những ngày vắng anh, em online nhiều hơn chỉ để nhìn thấy đèn sáng trên nick của anh, chỉ là nhìn thôi nhưng cũng đủ làm em ấm lòng.

Những ngày vắng anh, em đã quen việc gắn mình với chiếc điện thoại. Em không dám bỏ nó ra một giây phút nào vì sợ rằng sẽ bỏ lỡ những cuộc gọi từ anh. Bất giác em sợ mất anh…

Em và anh, cứ lặng lẽ đi bên nhau như thế suốt ba năm trời. Ngày đón nhau giữa dòng người tấp nập, em nhìn anh và nước mắt cứ thế lăn dài trên má. Anh ôm lấy em khẽ thì thầm: “Anh về rồi”, không hiểu sao em bật khóc thành từng tiếng.

Em 27 và anh 30, cái tuổi đủ để có những suy nghĩ chín chắn cho tương lai, cái tuổi đã thôi những giận hờn vụn vặt để cùng nhìn chung về một con đường. Em 27 anh 30, chúng ta đã có một đám cưới thật đẹp. Em rạng rỡ trong chiếc đầm cưới màu trắng, còn anh lịch lãm trong bộ vest đen sang trọng. Trông hai ta thật hạnh phúc anh nhỉ.

Những ngày đầu từ bỏ cuộc sống độc thân, dù có những giây phút hơi hụt hẫng nhưng bên anh, em vẫn thầm cảm ơn ông trời vì đã ban cho mình quá nhiều ưu đãi. Anh vẫn thường xuyên đi các cuộc công tác ngắn hạn ở Nga, còn em thì cũng đã quá quen với những ngày vắng anh rồi nên việc một mình với em là điều quá đỗi dễ dàng.

Yêu nhau, lấy nhau và sống cùng với nhau tất cả đều xuất phát từ sự tự nguyện của cả hai. Vì thế, kể từ ngày nhận lời “chờ anh” em đã dặn lòng mình dù cho sóng to gió lớn đến đâu đi chăng nữa thì cũng không được ngã quỵ. Em chỉ cho phép bản thân mình yếu đuối trước anh. Và em tin rằng, em vẫn luôn tin rằng anh cũng như vậy.

Lòng tin ấy của em, có lẽ sẽ không bao giờ lay chuyển nếu như không có cuộc gọi của người phụ nữ kia. Một phút trải lòng nhưng đủ để em thấy rằng, tình yêu của cô ta dành cho anh cũng không kém gì em. Một phút trải lòng nhưng đủ để em hiểu bấy lâu nay chỉ là em ngu ngốc tin tưởng quá vào người mà mình gọi là chồng.

hình minh họa
hình minh họa

Em đủ lí trí để không phải quát tháo om sòm lên. Em đủ bình tĩnh để không phải khóc nấc trong điện thoại khi nói chuyện với cô ta. Và em cũng đã kìm nén hết sức khi nghe cô ta nói về một gia đình hạnh phúc của hai người ở Nga. Lúc này, thực sự em đã suy sụp, suy sụp rất nhiều. Rằng cô ta muốn giữ anh về bên mình, rằng cô ta muốn đòi bố cho con cô ta, rằng cô ta muốn em phải từ bỏ anh. Và em đã thật hèn nhát khi nói rằng: “Tùy cô”

Cuộc sống hôn nhân kéo dài 1 năm của anh và em, thật ra vẫn chưa có ràng buộc nào. Hai bên gia đình cứ thúc giục cho có cháu bồng. Nhưng làm sao em có thể nói với mọi người rằng anh bị yếu sinh lý, làm sao em có thể nói được với mọi người rằng suốt một năm vừa qua em và anh chẳng có nổi một “cuộc vui” nào trọn vẹn. Và giờ đây, em làm sao mà có thể mở lời với ba mẹ rằng anh đã có một đứa con trai được 3 tuổi với một người vợ “hờ” ở cái nước Nga xa xôi mà không phải là với em. Em làm sao có thể nói với mọi người rằng, những chuyến công tác vài tuần ấy của anh chỉ là trá hình. Em cũng làm sao có thể ích kỉ đi giành bố với một đứa con nít 3 tuổi. Em làm sao có quyền ngăn cản anh không được thương, được quan tâm, và được gặp con anh.

Em giận anh, giận anh tại sao lại đối xử với em như vậy. Em giận anh vì đã cho em một cái tát thật đau về cái sự thật tàn nhẫn ấy. Em giận anh vì anh thật ích kỉ. Và em cũng giận chính mình. Em giận vì em chỉ biết yêu anh mù quáng mà không nghĩ gì đến bản thân. Em giận vì những lúc này chỉ biết hèn nhát buông tay. Em đã không còn đủ can đảm để yêu anh, em cũng không đủ can đảm để tin anh và có lẽ em cũng không đủ can đảm để tiếp tục cuộc sống dối trá này nữa. Em sẽ không tha thứ cho anh đâu nhưng em cũng không muốn rằng anh có một cuộc sống không hạnh phúc. Vì thế, anh hãy tiếp tục sống hạnh phúc và vui vẻ nhé, để cho em một lý do tiếp tục giận anh.

Hôm nay, Sài Gòn trở gió. Đông về rồi, lòng em lạnh quá.

Linh Phạm

Hạnh phúc anh nhé, người em đã từng gọi là chồng
5 (100%) 1 vote