Nấm lùn cô đơn

2118

21 tuổi, cô đẹp lắm, một vẻ đẹp thật đôn hậu và dịu dàng. 21 tuổi cô gặp anh, một chàng trai với làn da bánh mật, cao lớn vạm vỡ cùng một nụ cười rất duyên. 21 tuổi, cô nhận được lời ngỏ từ anh. Anh bảo anh yêu cô, anh bảo anh muốn sống cùng cô suốt cả cuộc đời. 21 tuổi cô thấy tim mình rung động. Và 21 tuổi cô nhận lời yêu anh.

Tình yêu của cô và anh đẹp lắm. Anh luôn quan tâm, chăm sóc và lo lắng cho cô. Hằng ngày, người ta đã quá quen với chàng trai cao khều đứng trước cổng trường để chờ cô nàng “ nấm lùn” của mình tan học. Người ta quá quen với hình ảnh chàng trai hơn 1m7 nắm tay cô gái chưa tới 1m4 băng băng qua dòng người tấp nập. Và cô cũng đã quá quen với tiếng xì xầm bàn tán của thiên hạ về sự không cân xứng giữa anh và cô.

1418269486-1
Hình minh họa

 

Ừ thì không đẹp đôi. Ừ thì anh quá cao và cô quá lùn. Nhưng có sao đâu chứ. Cô và anh yêu nhau, như thế là đủ. Và từ đó, cô đã đạp lên dư luận, bước cùng anh, cầm tay anh và đi trên con đường đó cũng hơn 2 năm.

Ngày cô tốt nghiệp, cô rạng rỡ khoác tấm áo cử nhân đi bên anh. Anh nhìn cô bằng một ánh mắt rạng rỡ và tự hào. Rồi cô đi xin việc. Cầm tấm bằng loại ưu, cô đi rải khắp nơi. Các nhà tuyển dụng đều đồng loạt lắc đầu khi gặp cô lúc phỏng vấn. Họ bảo rằng sẽ liên lạc lại sau. Họ bảo rằng sẽ xem xét vị trí thích hợp cho cô. Cô mong chờ câu trả lời của họ từng ngày nhưng cô biết người ta sẽ không nhận cô đâu vì công việc của cô rất cần ngoại hình. Còn cô thì không có điều đó.

Anh cứ thế lặng lẽ bên cạnh cô, động viên cô, làm bờ vai để cô dựa vào những lúc cô suy sụp nhất. Rồi anh cầu hôn với cô. 24 tuổi, cô nhận được lời cầu hôn đến bất ngờ. Cô vỡ òa. Cô khóc và gật đầu đồng ý. Ngày anh dắt cô về nhà gặp ba mẹ anh, cô hồi hộp và lo lắng lắm, tay chân cứ thế run lập cập. Anh cũng lại dịu dàng, nắm chặt lấy tay cô và bảo “ Không sao đâu em, có anh ở đây!”. Thế rồi, cô cùng anh bước vào. Nhìn cô và anh đi bên nhau, ba mẹ anh thay đổi sắc mặt. Họ vẫn tế nhị hỏi han cô một cách lịch sự, nhưng qua ánh mắt của họ, cô biết rằng, cô sẽ không có cơ hội đến với anh.

Rồi, cô nhận được điện thoại của mẹ anh. 24 tuổi cô phải rời xa anh. 24 tuổi cô phải từ bỏ mối tình đầu của mình chỉ vì chiều cao khiêm tốn. 24 tuổi, cô rời thành phố và trở về quê mà không một lời từ biệt anh. Anh đau lắm, hụt hẫng lắm. Nhưng cô, cô còn đau hơn anh gấp cả trăm lần.

25 tuổi, cô trở thành cô thôn nữ chính gốc. 25 tuổi, cô một mình với mấy sào ruộng. 25 tuổi trở thành người con gái đảm đang có tiếng nhất làng.

30 tuổi, cô với một cơ ngơi là ước ao của bao bạn bè cũng trang lứa đang bương chải chốn đô hội. 30 tuổi, cô được coi là thành công, khi dám bỏ thành phố để trở về làng lập nghiệp. Và 30 tuổi, cô vẫn cô đơn. Vẫn không dám mở lòng với ai khi chiều cao của mình đã làm cô phải tan nát một lần.

50 tuổi, người ta thấy cô vui đùa cùng đám trẻ trong làng với cái nhìn âu yếm và trìu mến. 50 tuổi, cô vẫn cô đơn. Cô bảo cô đơn nhẹ lắm, có gì đâu phải sợ.

60 tuổi, cô nằm xuống. Cô vẫn cô đơn, nhưng cô mỉm cười. Mỉm cười vì đã sống trọn kiếp người. Đã yêu, được yêu một cách mãnh liệt và cháy bỏng. Nụ cười ấy của cô vẫn vẹn nguyên như cô gái 21 ngày nào, như ngày cô và anh gặp nhau lần đầu. Nơi ấy, người ta thấy, cô trở về với đất nhưng bàn tay vẫn nắm chặt tay anh. 60 tuổi, anh đã tìm thấy cô, nhưng đã hết cơ hội yêu cô lại lần nữa.

Nấm lùn cô đơn
Rate this post