Tóc xuân còn đâu

1216

Người ta bảo em số khổ. Hết bi lụy vì tình lại gánh nặng nợ đời với đứa con trong bụng. Em mang bầu đến tháng thứ 3 thì đứa bé cũng vội ra đi để lại em nỗi đau tột cùng

Mãi đến bây giờ tôi vẫn chưa quên em – người con gái có mái tóc dài chấm lưng hiền dịu!

Tôi vẫn mãi ấp ủ và hoài niệm về tình yêu đầu đời. Em không xinh nhưng nét duyên thầm làm cho tôi không thể nào thôi mong nhớ. Và, tôi không thể không yêu mái tóc dài chấm ngang lưng hiền dịu – Tóc Xuân.

Nhưng em đâu biết tôi thầm yêu em suốt mười mấy năm trời, thuở hai đứa còn cắp sách tung tăng trên con đường làng đến trường. Tóc em bay trong gió, hồn nhiên và dịu dàng như Tóc Xuân là em vậy.

chỉ mục

Tôi chẳng tỏ bày, chỉ mượn lời nhạc ngân nga mỗi khi gãy đàn hát cho em nghe. Em vẫn cứ hồn nhiên khen hay mà chẳng hề động lòng. Em vô tư bao nhiêu thì lòng tôi lại càng quặn thắt bấy phần.

***

Ngày Tóc Xuân lên thành phố nhập học, tôi buồn nhưng chẳng thể níu giữ. Chỉ mong em học thật tốt, sống thật vui và hạnh phúc.

Rồi em biết yêu. Người em đem lòng trao gửi là một gã công tử ăn chơi, sát gái. Em biết nhưng vẫn đâm đầu lao vào. Rồi em có mang, đó cũng là lúc em nhận về mình bao sự đau khổ điều tiếng. Gã sở khanh vội ra đi và buông em ra bằng những lời làm em đau nhói.

1363190818-3

Tóc Xuân một mình nơi đất khách quê người. Nhiều lần tâm sự, tôi cố gắng bày tỏ tình cảm với nguyện ước được vì em mà sẵn sàng làm tất cả. Một lần nữa em chẳng hề đón nhận. Tôi buồn nhưng chẳng thể dứt được niềm yêu em.

Người ta bảo em số khổ. Hết bi lụy vì tình lại gánh nặng nợ đời với đứa con trong bụng. Em mang bầu đến tháng thứ 3 thì đứa bé cũng vội ra đi để lại em nỗi đau tột cùng. Nhưng đó chỉ là bắt đầu cho chuỗi ngày u sầu, tăm tối của cuộc đời em.

***

Ngày vừa từ bệnh viện về, em gần như suy sụp khi nhận được hung tin: trong não em có khối u đang dần di căn. Bác sĩ bảo phải thực hiện nhiều đợt xạ trị mới mong kéo dài được sự sống. Những ngày điều trị bằng hóa chất làm em hao mòn đi sức sống. Nét vô tư thơ ngây ngày nào của Tóc Xuân đã dần tắt trên môi, lịm dần trên khuôn mặt bơ phờ. Mỗi đợt xạ trị là mỗi lần mái tóc ấy lại vơi đi không ít, cho đến khi Tóc Xuân chẳng còn là tóc xuân nữa.

Tiếc cho bao nhiêu sợi tóc dài tôi càng đau xót bấy nhiêu khi nhìn em tiều tụy. Đau khổ nhìn người mình yêu đang dần rời xa mình khi tình yêu chưa bao giờ dệt thành mộng.

***

……Bước nhẹ trên con đường làng quen thuộc. Hình ảnh đôi chim non ngày nào líu ríu gọi nhau chợt hiện lên. Cầm trên tay bó hoa thạch thảo mà Tóc Xuân rất thích, tôi khẽ cài lên tóc em trên nấm mộ vĩnh hằng. Lòng quặn thắt với tình yêu đầu mãi dang dở, Tóc Xuân ơi còn đâu em!

T.L

Tóc xuân còn đâu
4.5 (90%) 2 votes